Nam thanh niên 30 tuổi “ôm gánh nợ” đau đầu chuyện bán xe hay nhà lợi hơn

Trước áp lực tài chính ngày càng lớn, quyết định bán tài sản trở thành bài toán khó giữa việc giữ ổn định dòng tiền và bảo toàn giá trị dài hạn…

Khi hoạt động kinh doanh gặp khó khăn, một người đàn ông 30 tuổi đã chia sẻ câu chuyện tài chính của mình lên mạng xã hội để xin lời khuyên.

BÁN NHÀ HAY BÁN XE?

Sở hữu hai tài sản giá trị là một căn nhà và một chiếc ô tô đều đang vay ngân hàng, anh hiện đứng trước lựa chọn khó khăn là bán xe để cắt lỗ hay bán nhà để giải quyết triệt để áp lực dòng tiền và có vốn tái đầu tư.

“Chào anh/chị, em là nam, 30 tuổi. Do chu kỳ kinh doanh đang đi xuống nên hiện tại em cần cân nhắc bán hai tài sản duy nhất đang sở hữu.

Tài sản thứ nhất là chiếc ô tô em đang sử dụng, giá trị hiện khoảng 1 tỷ đồng và còn dư nợ ngân hàng 600 triệu đồng. Nếu bán ở thời điểm này thì bán lỗ khoảng 200 – 220 triệu đồng, thu về 130 – 150 triệu đồng tiền mặt.

Chiếc xe này phục vụ cho công việc, dùng để đưa đón khách hàng, đảm bảo vị thế và hình ảnh trong kinh doanh. Đồng thời, em cũng có cho thuê nhẹ nên xe gần như tự nuôi được chính nó. Tính cả tiền trả góp thì mỗi tháng dòng tiền âm khoảng 2 – 3 triệu đồng.

Tài sản thứ hai là căn nhà trị giá khoảng 3 tỷ đồng, hiện còn nợ ngân hàng 1,8 tỷ đồng. Nếu giờ bán thì khả năng bán được khoảng 3,2 tỷ đồng. Khoản trả ngân hàng hàng tháng dao động từ 22 – 25 triệu đồng.

Mục tiêu của em là có khoảng 400 triệu đồng tiền mặt để tái đầu tư, xây dựng lại quỹ dự phòng. Nếu bán nhà, em dự định sẽ dành một phần tiền mua vàng tích sản và chờ cơ hội phù hợp để quay lại thị trường bất động sản sau này.

Điều khiến em băn khoăn là:

Nếu bán xe thì về bản chất là bán một tài sản tiêu sản nhưng mức lỗ khá lớn, trong khi lượng tiền mặt thu về không nhiều và chưa giải quyết được bài toán thanh khoản. Hơn nữa, chiếc xe hiện vẫn đang hỗ trợ tốt cho công việc.

Nếu bán nhà thì vấn đề tài chính được xử lý triệt để hơn, có ngay nguồn vốn để tái đầu tư và dự phòng. Tuy nhiên, đổi lại em sẽ mất tài sản neo duy nhất của mình, rơi vào tình huống đi xe 1 tỷ đồng nhưng không còn nhà và phải chuyển sang ở thuê.

Nếu ở trong hoàn cảnh của em, anh/chị sẽ lựa chọn bán tài sản nào?”.

Ngay sau khi bài đăng xuất hiện, nhiều người cho rằng thay vì vội vàng bán tài sản, chủ nhân câu chuyện nên tìm cách cơ cấu lại các khoản vay để giảm áp lực tài chính trước mắt.

“Bạn nên cơ cấu lại khoản vay đi, đừng bán nhà vội trong thời gian này. Nhà 3 tỷ đồng mình có thể vay 70 - 75% tài sản, vay lên tầm 2,1 - 2,2 tỷ đồng. Vay thời hạn dài nhất là 35 - 30 năm (vay bù đắp vốn tự có để mua nhà) với lãi suất giờ là 10%.

Số tiền hàng tháng phải trả là 24,4 triệu đồng (có thể dùng phương án ân hạn gốc trong 2 năm thì chỉ cần trả lãi là 18 triệu đồng nếu vay 2,2 tỷ đồng, 16 triệu đồng nếu vay 2,1 tỷ đồng).

Như vậy bạn sẽ có 400 triệu đồng để tái đầu tư, số tiền phải trả góp nhà không không cao hơn và không phải bán tài sản nào trong lúc này. Lúc nào lãi suất giảm thì lại đáo đảo nhé”.

Một số ý kiến khác lại nhìn nhận vấn đề từ góc độ quản trị rủi ro. Theo họ, khi dòng tiền kinh doanh đã suy giảm, việc duy trì cùng lúc nhiều khoản nợ lớn có thể khiến chủ bài viết rơi vào tình trạng căng thẳng kéo dài và đối mặt với những rủi ro lớn hơn trong tương lai.

Có người cho rằng tương lai tài chính tiếp tục đi xuống thì khoản lỗ của ô tô thậm chí còn cao hơn nhiều

“Như này là phải căng mình rồi. Dòng tiền khó đủ chi phí, hao tâm tổn sức. Xe cộ nếu thật sự quá cấp thiết thì mới dùng đòn bẩy lớn như thế chứ? Lúc này cái xe lỗ vậy liệu trong tương lai tài chính như thế này thì lỗ thậm chí còn cao hơn nhiều. Lãi sắp tới khả năng còn tăng lên nữa. Đôi khi phải chấp nhận bán đi cả nhà và xe để đưa mình vào thế an toàn thôi, coi như tính toán sai lúc trẻ tuổi”.

Ở chiều ngược lại, có người cho rằng vấn đề không nằm ở việc giữ nhà hay giữ xe, mà nằm ở kế hoạch sử dụng nguồn tiền sau khi bán tài sản. Nếu chưa xác định được hướng đầu tư rõ ràng, việc dồn phần lớn tiền vào vàng cũng tiềm ẩn không ít rủi ro.

“Bạn chưa có hướng đầu tư thì không nên đầu tư tất vào vàng như vậy. Bản thân vàng có chu kỳ biến động rất dài, có khi bạn không chờ được đến thời điểm nó tăng đâu. Nếu bạn cảm thấy trả nợ nặng gánh thì nên bán xe. Nếu lúc nào cần công việc đi lại thì đi thuê”.

Ngoài ra, quan điểm nhận được khá nhiều sự đồng tình là ưu tiên giữ lại bất động sản và chấp nhận bán ô tô. Nhóm này cho rằng nhà ở vẫn là tài sản quan trọng nhất, trong khi xe hơi là tài sản mất giá theo thời gian và có thể mua lại khi điều kiện tài chính ổn định hơn.

“Bán cái xe đi, an cư lạc nghiệp. Chỗ ở có là tốt, chưa chắc bán cái nhà sau cầm nhiêu tiền đó mua lại được căn nhà. Xe thì rẻ mua lại mấy hồi. Bán cái xe lỗ 200 triệu đồng chứ 1 - 2 năm nữa là lỗ 300 – 400 triệu đồng, còn cái nhà 1 - 2 năm nữa nó tăng. Đừng tiếc chỗ lỗ đó”.

NHỮNG ĐIỀU CẦN CÂN NHẮC TRƯỚC QUYẾT ĐỊNH BÁN TÀI SẢN

Khi tài chính rơi vào khó khăn, việc cân nhắc bán tài sản thường được xem là giải pháp nhằm tạo thanh khoản để đáp ứng các nghĩa vụ tài chính cấp thiết như nợ vay hoặc chi phí sinh hoạt. Khái niệm này liên quan trực tiếp đến quá trình chuyển đổi tài sản thành tiền mặt để thanh toán nghĩa vụ tài chính, thường xảy ra khi khả năng chi trả bị suy giảm.

Trước khi đi đến quyết định bán tài sản, các hướng tiếp cận khác thường được ưu tiên như thương lượng lại khoản nợ, tái cơ cấu thời hạn thanh toán hoặc điều chỉnh lãi suất. Đây là một phần trong chiến lược quản lý nợ nhằm giảm áp lực thanh toán mà không cần phải thanh lý tài sản ngay lập tức.

Trong thực tế, các tài sản không thiết yếu hoặc không tạo ra dòng thu nhập ổn định thường được xem xét thanh lý trước, nhằm giảm chi phí duy trì và tạo nguồn tiền nhanh hơn. Nguyên tắc này thường được áp dụng trong quản lý tài chính cá nhân khi cần ưu tiên giữ lại các tài sản có khả năng tạo giá trị lâu dài hoặc hỗ trợ thu nhập.

Một vấn đề quan trọng là tránh tình trạng bán tháo tài sản trong thời gian ngắn vì điều này có thể khiến giá bán thấp hơn giá trị thị trường thông thường, làm giảm hiệu quả xử lý nợ. Trong các hướng dẫn về quản lý tài chính cá nhân, việc định giá tài sản và cân nhắc thời điểm bán được xem là yếu tố quan trọng để hạn chế thiệt hại tài chính.

Tránh tình trạng bán tháo tài sản trong thời gian ngắn vì điều này có thể khiến giá bán thấp hơn giá trị thị trường thông thường, làm giảm hiệu quả xử lý nợ

Bên cạnh việc bán tài sản, một số giải pháp thay thế như cho thuê tài sản, hợp nhất nợ hoặc tạo thêm nguồn thu nhập cũng thường được khuyến nghị để giảm áp lực tài chính. Những biện pháp này nằm trong nhóm chiến lược quản lý nợ, nhằm cải thiện khả năng thanh toán mà không làm mất đi tài sản dài hạn.

Trong các trường hợp liên quan đến khoản nợ lớn hoặc cấu trúc tài sản phức tạp, việc tham khảo ý kiến chuyên gia tài chính hoặc cơ quan tư vấn pháp lý thường được xem là cần thiết để đảm bảo quyết định phù hợp với tình hình thực tế và giảm rủi ro pháp lý hoặc tài chính.

Có thể bạn quan tâm