Câu chuyện về chú bé đeo balo màu đỏ

Mùa hè này Sbooks muốn đưa đến cho bạn đọc, không chỉ riêng bạn đọc nhỏ tuổi, những trang sách đầy hấp dẫn và sự trải nghiệm khám phá thế giới tuổi thơ của nhà văn Nguyễn Đình Tú.

Nhà văn được gặp Hưng lần đầu tiên khi anh vừa nhận chức Chủ tịch huyện Thạch Biên. Khi ấy, người viết câu chuyện này đã rất ngạc nhiên khi thấy trong phòng làm việc của anh treo một chiếc ba lô đỏ cũ kĩ, bạc phếch. Còn trong tủ kính có đặt một chiếc nỏ sừng, cạnh đó là ống tên, bên trong vẫn còn tám mũi tên bạc chưa một lần được bắn đi.

Bắt đầu từ chiếc ba lô, rồi đến cái nỏ sừng, rồi những mũi tên bạc, cả con ốc loe đặt ngay trên bàn làm việc của chủ tịch huyện nữa… cứ vậy, câu chuyện về quãng thời gian lưu lạc của Hưng được khơi gợi và rồi được chính anh kể lại cho nhà văn nghe.

Truyện đã được viết lại một cách trung thực, những diễn biến chính chỉ “gói gọn” trong khoảng thời gian hơn hai năm kể từ khi nhân vật Hưng dời Thạch Biên cùng bố và gặp tai nạn đắm đò cho đến khi cậu ta quay trở lại quê nhà cùng cô bạn gái thân thiết. Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều những ghi chép tỉ mỉ nữa trong sổ tay của nhà văn, nhân đây cũng xin được công bố để bạn đọc có thêm một “đoạn kết” thú vị như thế này: Câu chuyện lưu lạc xảy đến với Hưng khi đất nước còn nghèo, xã hội lúc bấy giờ chưa có internet, chưa có điện thoại di động, đời sống kinh tế, văn hóa, xã hội đang thai nghén những bước chuyển mình mạnh mẽ sau này. Vì thế con người ở thời điểm ấy cũng khác rất nhiều so với bây giờ. Hưng đã có một cuộc di chuyển từ miền núi xuống đồng bằng, từ miền Bắc vào miền Trung rồi từ miền Trung vào miền Nam một cách ngẫu nhiên, tưởng như một bi kịch bất ngờ xảy đến trong đời nhưng ngược lại cũng cho anh nhiều trải nghiệm thú vị và quý giá. Hưng đã nhiều lần quay lại những nơi mà mình từng đến, gặp những con người mà mình từng gặp, có vui, có buồn, nhưng cơ bản đều thấy cuộc sống này dẫu sao đi nữa thì vẫn rất đáng tin yêu bởi người tốt luôn nhiều hơn người xấu.

Câu chuyện về chú bé đeo balo màu đỏ ảnh 1“Những đứa trẻ lên mười có khả năng hấp dẫn bạn đọc ghê gớm. Những đứa trẻ lên mười cũng có khả năng trình ra trước bạn đọc cả một thế giới nội tâm đa dạng và phức tạp của mình. Những đứa trẻ lên mười cũng đã có thể có những hành động làm thay đổi cuộc đời mình hoặc những người xung quanh. Những đứa trẻ lên mười vốn bí ẩn, thú vị và luôn mang lại bất ngờ cho cuộc sống quanh chúng. Những đứa trẻ lên mười cũng là một phần của chính tôi. Và thế là tôi nghĩ đến một câu chuyện… Câu chuyện về những đứa trẻ lên mười. Đó chính là Chú bé đeo ba lô màu đỏ” - Nhà văn Nguyễn Đình Tú

Rất nhiều bạn đọc đã nhận xét về cuốn sách này:

“Nguyễn Đình Tú đã viết lên một câu chuyện đầy hấp dẫn và giàu tính nhân văn cho trẻ nhỏ và người lớn sẽ tìm thấy đâu đó chính tuổi thơ mình hay tuổi thơ một thời đã qua của bố mẹ họ. (Theo fb Tuấn Nguyễn)

“Một câu chuyện ý nghĩa không chỉ dành riêng cho trẻ nhỏ, mình đọc liền trong 2 tiếng là xong. Khi gấp lại cuốn sách, mình vừa thấy bàng hoàng vừa thấy cảm động vừa thấy ấn tượng bởi những gì đã xảy ra với một đứa bé 10 tuổi” (Theo fb Hung Quang Nguyen)

Báo chí cũng dành những dòng trang trọng:

Chú bé đeo ba lô màu đỏ - Món quà quý cho trẻ thơ hôm nay: “Liên tiếp những sự kiện, biến cố bất ngờ khi móc nối, khi buông lửng, khi theo trật tự thời gian tuyến tính, lúc đảo tuyến thời gian, nhiều mạch truyện sự kiện, hành động đan xen những hồi ức, tâm trạng nhân vật người kể chuyện, sự chuyển đổi tự nhiên trong ngôi kể, hình thức trần thuật để tạo niềm tin và khơi mở xúc cảm tích cực ở bạn đọc… tất cả tạo nên một sức hấp dẫn, ám gợi rất lớn đối với trẻ thơ”

PGS.TS Bùi Thanh Truyền

Sống để tìm kiếm - một thông điệp nhân văn!: “Một thành công của cuốn sách này chính là ở sự nhập thân vào nhân vật, trao gửi điểm nhìn miêu tả, phân tích cho nhân vật, do vậy những chi tiết hiện lên theo quan điểm nhân vật, lạ lẫm, ngỡ ngàng, non tơ và tươi nguyên.”

PGS.TS Nguyễn Thanh Tú

Chiếc ba lô màu đỏ - một biểu tượng tính thiện: “Chú bé đeo ba lô màu đỏ” được viết bằng chất giọng điềm tĩnh, người lớn, không chút “nương nhẹ”. Có vẻ như, tác giả rất hiểu người đọc của mình: những đứa trẻ ở thời đại đầy ắp thông tin, thẳng thắn và đôi khi ngược ngạo, không chấp nhận bị nương nhẹ, sẵn sàng đối mặt với mọi sự thật. Nhưng cũng chính những đứa trẻ ấy lại dễ bị tổn thương hơn trong thế giới này, dễ hoang mang hơn trong sự hỗn loạn của thông tin mà chúng chưa đủ sức phân loại để lựa chọn, để tin hoặc không tin”

Tiến sĩ Nguyễn Thụy Anh

Trên đường biên của tuổi thơ: “Trong chúng ta, liệu thời ấu thơ ai mà không có những người bạn tốt, những chuyến phiêu lưu giang hồ điên rồ, sự tò mò tưởng tượng về thế giới đầy ngô nghê, những trăn trở về các mối quan hệ trong gia đình và xã hội? Các sự kiện và suy tưởng này thì lại dày đặc trong tác phẩm của Nguyễn Đình Tú. Theo nghĩa ấy, tiểu thuyết Chú bé đeo ba lô màu đỏ xứng đáng là một tác phẩm vượt qua được sự thử thách của độ tuổi tiếp nhận. Hành trình từ nơi khởi phát là truyện thiếu nhi để đến với mọi độ tuổi tiếp nhận khác nhau, nơi mỗi độ tuổi sẽ tìm thấy trong thế giới tuổi thơ ấy câu chuyện và thông điệp của riêng mình”

Tiến sĩ Phan Tuấn Anh

Một “Không gia đình” của Việt Nam - cuốn sách không chỉ dành cho tuổi mới lớn: “Nếu như coi mỗi dòng chữ là một tín hiệu thông tin thì đằng sau việc kể một câu chuyện phiêu lưu của một chú bé, nhà văn Nguyễn Đình Tú gửi đến cho người đọc nhiều thông điệp. Nếu Hector Malot đã khắc họa thành công diện mạo Châu Âu thế kỷ XIX với hai nước chủ yếu là Anh và Pháp thì Nguyễn Đình Tú dẫn dắt người đọc đến với khung cảnh quê hương và tấm lòng con người Việt Nam ở thập niên cuối cùng của thế kỷ XX”

Tiến sĩ Hà Thanh Vân

Lòng nhân ái trên những bước đường khám phá thế giới: “Rất nhiều những tác phẩm văn học dành cho thiếu niên hiện nay có xu hướng kéo trí tưởng tượng của các em đi xa nhất, khám phá những vùng hiện thực... không có thực, thì Nguyễn Đình Tú đã có một “hành trình ngược”. Nhà văn đã đưa các em khám phá chính những vẻ đẹp trong những điều dung dị của cuộc sống trần thế thân thuộc này theo từng bước chân của cậu bé Hưng bị số phận đẩy đưa trong hành trình xuyên Việt mà cậu vừa là nhân vật chính, vừa là một hướng dẫn viên du lịch cho bạn đọc”

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy

Xem thêm

"Sóng ở đáy sông" ra mắt độc giả thế hệ mới

"Sóng ở đáy sông" ra mắt độc giả thế hệ mới

"Sóng ở đáy sông" đã từng được chuyển thể thành phim truyền hình ăn khách vào năm 2000, lấy đi rất nhiều giọt nước mắt của khán gỉa và tạo dựng nên một dàn diễn viên mới nổi tiếng như Xuân Bắc, Kim Oanh…

Có thể bạn quan tâm

Dấu ấn Aria Boutique Hotel Hội An

Dấu ấn Aria Boutique Hotel Hội An

Giữa lòng Hội An, nơi từng mái ngói, con phố và ánh đèn lồng đều mang trong mình dấu vết của thời gian, Aria Boutique Hotel Hội An hiện diện như một khoảng lặng dịu dàng dành cho những du khách tìm kiếm nhiều hơn một chuyến đi, đón họ bằng một trải nghiệm thật gần gũi và chân thành...

“Nghiện Việt Nam” - Hội chứng mới của du khách quốc tế

“Nghiện Việt Nam” - Hội chứng mới của du khách quốc tế

Trên các nền tảng mạng xã hội, ngày càng xuất hiện nhiều chia sẻ của người nước ngoài bày tỏ sự tiếc nuối khi phải rời Việt Nam. Thậm chí không ít người quyết định kéo dài thời gian lưu trú hoặc quay trở lại để sinh sống, làm việc...

Mùa Biển...

Mùa Biển...

Cháu gái khoe mua được mảnh đất cách Quy Nhơn 10 phút đi ô tô, có ba mặt thoáng, view lúa bát ngát… ”Ngay bên cạnh là nhà vườn có hồ sen thơm mát, con muốn làm căn nhà nhỏ hay quán cà phê để ngắm lúa… Giá mà du lịch phát triển…"

Vì sao Nhật Bản tăng phí visa lên gấp 5 lần?

Vì sao Nhật Bản tăng phí visa lên gấp 5 lần?

Nhật Bản sẽ tăng mạnh phí visa và thuế xuất cảnh từ ngày 1/7 nhằm bù đắp chi phí hành chính, ứng phó với biến động tỷ giá và áp lực từ làn sóng khách quốc tế tăng kỷ lục, song giới chuyên gia cho rằng sức hút của điểm đến này sẽ không vì thế mà suy giảm…

Việt Phủ Thành Chương: Kỳ tích của niềm tin

Việt Phủ Thành Chương: Kỳ tích của niềm tin

25 năm nhìn lại, thật có nhiều điều để viết về nơi này. Không phải chỉ là những điều mà người ta thường nói về một công trình mới ra đời, mà là những điều chỉ có thể nhìn thấy sau 25 năm hiện hữu, những điều được đúc kết sau một phần tư thế kỷ...